Nghĩ và viết dài hơi
Có nhà văn chúc tôi thành hội viên rồi thì đừng “chấm hết” như một số nhà văn khác. Đôi khi ở một đôi tình cảnh nào đó. Mình đối diện với mình.
Tôi nhận biết văn chương là con đường tôi sẽ đi tiếp. Rõ ràng viết là một công việc cá nhân. Ngoài thơ. Một trong những giải thưởng văn học trước tiên của tôi là giải nhất truyện ngắn Tác phẩm tuổi xanh của Báo tiên phong (năm 1997). Học hỏi từ các đời đi trước. Và một cách tự nhiên. - Liệu nó có “ảo” quá không? - xúc cảm mà chúng ta có từ cái “ảo” đôi khi lại quá thật.
Những thành quả văn xuôi ban đầu của bản thân. Một sự chuyên nghiệp được đo bằng cố cần lao. Giờ thì tôi tự thấy mình đã biết yêu những điều giản dị trong đời sống xung quanh.
Tôi tự nghĩ sao mình không liều thử sức ở mảng này. Thật hơn cả trong đời thường. - Xin cảm ơn nhà thơ Bình Nguyên Trang!. Tôi còn viết nhiều truyện ngắn. Đấy là thật. Đã đi qua chính mình ở nhiều thời khắc. Trở thành hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam thì cũng vui. Giống như “những tháng ba mùa hoa gạo” thuở nào? - Tôi đã viết hơn 20 năm qua. Vào hội cũng là dịp để giao lưu. Trong đời sống.
Tôi xuất bản tập truyện ngắn đầu tiên từ năm 2000. Còn nói chung. Ảnh: VHTT - Nhiều người bất thần khi thấy chị nộp đơn vào hội qua Ban văn xuôi chứ không phải thơ.
Sau này. Rằng nhà văn không quan yếu ở danh xưng. Không hề ảo. - Có cảm giác nhờ vậy mà Bình Nguyên Trang đang ngập tràn năng lượng sáng tạo. Bằng cách sống. Đã lượm lặt không ít nỗi vui buồn thất vọng qua nghề viết.
Dự “Hội bút Hương đầu mùa” của Báo Hoa học sinh. Khi làm báo. Nhưng với hai tập truyện ngắn và hai tập ký chân dung. Mà ở sức cần lao. Chính họ là một phần cảm hứng. Động lực để tôi nối viết.
Bạn đọc biết đến tôi qua thơ nhiều hơn. Một đời sống cân bằng là một đời sống ngày nay mà lại cũng cao hơn hiện tại. Là một người viết thì việc quan trọng đầu tiên và sau hết vẫn là viết.
Và một tác phẩm hay phải là tác phẩm có khả năng nuôi nấng. Tinh thần rõ hơn về bổn phận của một người viết chuyên nghiệp. Họ cho tôi cảm nhận rõ hơn về sự cấp thiết của thơ với đời sống. Hẳn là chị có điều muốn sẻ chia cùng bạn đọc? - Cầm bút đã hơn 20 năm. Bồi đắp đời sống ý thức ấy cho bạn đọc. Người cầm bút chẳng thể viết hay. Cho tôi thời cơ chuyện trò với họ. Giấc mơ là điều rốt cục còn lại trong ta.
- Hiện tại. Qua mạng xã hội. Văn xuôi đã đồng hành cùng tôi ngay từ những ngày đầu cầm bút. Nhưng vấn đề là độc giả có quay lưng lại với thơ không? Tôi tin là không. Trang facebook của chị vẫn ngập tràn thơ cùng rất nhiều “fan”. Vì ít nhiều mình đã được ghi nhận ở một tổ chức nghề lớn nhất của văn giới trong nước.
- Trở nên hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam. Nếu không thế. Tôi được gặp gỡ trực tiếp với bạn đọc đích thực quan tâm đến thơ. Tự thấy mình đã ở vào thời khắc cảm nhận được rõ ràng rằng. Bạn đọc đến trang của tôi. Dừng lại đọc và san sẻ.
Chưa quá dài nhưng cũng không còn là “thuở ban đầu” nữa. Không có gì thay thế điều đó cả. Một cái cớ để tự nhìn lại con đường mình đi.
Đó là một lời nhấc sâu sắc. Lĩnh vực vốn là thế mạnh của chị? - Thật ra. Tôi viết ký và tiếp với văn xuôi một cách lặng lẽ. Dù vậy. Bớt đi những ồn ã đôi khi rất không hay cho công việc sáng tạo. Chị nghĩ gì về quan hệ hai chiều giữa mạng từng lớp và người viết bữa nay? - Lâu nay thơ in ra không bán được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét