Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Tôi cũng “miệt mài xin tốt hơn việc”.

Mồ hôi. Bạn bè tôi đứa làm thuê nhân. Cũng có đứa về quê phụ gia đình. T. Đứa làm tiếp thị. Trong thâm tâm tôi nghĩ rằng ngành học mình chọn không phải là ngành “hot”. Tốt nghiệp ĐH cũng đồng nghĩa tôi không được quyền sống dựa dẫm vào gia đình nữa. Nhiều lúc nghĩ lại tôi không biết giá trị của tấm bằng đại học mà mình đang có là gì. Có rất ít thông báo được tìm thấy và nếu có thì gần như tuốt đều đề nghị người có kinh nghiệm làm việc chí ít cũng là một năm.

Ngày nhận bằng tốt nghiệp. Tấm bằng không tìm được việc. Không có quá nhiều sự cạnh tranh. Chúng tôi đều hân hoan. Tết đang đến. Còn nói thật thì bẽ bàng quá! Còn có bao lăm người như chúng tôi thế này? K. Vậy là chúng tôi sẽ có nhiều dịp việc làm. Tiền nong. Theo tôi tìm hiểu và sự giới thiệu của thầy cô thì số lượng doanh nghiệp hoạt động trong ngành xuất bản không phải ít.

Bên cạnh đó. Với yêu cầu như vậy. Hằng ngày tôi lướt qua không biết bao lăm trang web tuyển dụng. Thực tế rất xót xa. Gần như phần lớn đều ngùi ngùi với công sức. Hỏi thăm nhau về công việc tôi sẽ giải đáp làm sao? Nói dối là đã tìm được việc như mong muốn thì thêm hổ ngươi với chính mình.

Trong lòng tôi lại dâng lên những nỗi lo: lo vì chẳng thể giúp được ba mẹ có một cái tết đầy đủ. Gặp lại bạn bè người thân. HCM. Đứa đi bán hàng. Những công việc không cần bằng cấp. Nhưng. Tôi không còn tuyển lựa nào khác là phải đi làm những công việc phổ thông. Tốt nghiệp loại khá ngành kinh dinh xuất bản phẩm của Trường ĐH Văn hóa TP. Từ khi ra trường. Hiện đã là cuối năm. Lo rằng sau bao tháng ngày xa quê.

Nước mắt cho bốn năm đèn sách. Tìm công việc chuyên ngành xuất bản nhưng kết quả xoành xoạch thất vọng. Vững chắc những sinh viên mới ra trường như tôi sẽ không có nhịp được làm việc đúng chuyên ngành.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét