Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Nhập tịch tài năng cầu thủ có phải là một hướng đi đúng?.

Bạn là một cầu thủ, và bạn sẽ chỉ chơi cho ĐTQG nơi mà bạn sinh ra, còn nếu không thì… ngồi nhà

Nhập tịch cầu thủ có phải là một hướng đi đúng?

Có thể kể ra một số cầu thủ “con lai” nổi danh đang rất thành công tại quê hương thứ hai như Mesut Oezil (Đức-Thổ), Lukas Podolski (Đức-Ba Lan) hay Mạc hoá công (Việt-CH Séc)… Trong khi đó, hãy nhìn Marcos Senna (người Brazil) từng chơi cho TBN, Mehmet Aurelio (Brazil) và Kazim Kazim (Anh) của Thổ Nhĩ Kỳ, Eduardo (Brazil) của Croatia, hay Cacau (Brazil) của ĐT Đức.

Nguyên nhân thì có rất nhiều. Với các đội bóng, có nhiều chọn lọc thì vẫn cứ tốt hơn, trong khi với cầu thủ, những tấm gương tày liếp của đàn anh cũng không thể ngăn được họ nắm bắt nhịp thi tài tại các trường đấu quốc tế. Ở đây phải nói một chút về sự dị biệt giữa những cầu thủ được “nhập khẩu” thuần túy với những cầu thủ mang dòng máu lai, tức vẫn có chút “chất” quê hương chảy trong huyết quản.

Người Anh Nhưng hiện tại, thời thế đã đổi thay. ĐT Anh quán quân World Cup 1966 với tuốt luốt là. Là một người hoàn toàn xa lạ với văn hóa cũng như ngôn ngữ của một giang sơn, họ rất khó hòa nhập với cuộc sống cũng như lối chơi của các đồng đội. Diego Costa (ảnh lớn), Mạc hoá công và Senna Có thể thấy rất nhiều cầu thủ Brazil đang chơi bóng tại Nga, hay những người Hy Lạp trên đất Anh, Hàn Quốc tại Pháp, Cameroon tại Hà Lan… Nhưng trong khi với các CLB, chuyện quốc tịch cầu thủ không thực sự quan yếu (chỉ trừ một số ít giải đấu có hạn chế những cầu thủ ngoại), thì với các đấu trường quốc gia vấn đề đó lại hoàn toàn khác

Nhập tịch cầu thủ có phải là một hướng đi đúng?

Việc nhập tịch đã mang tới những ĐTQG “kiểu mới”. Hẳn nhiên mỗi quốc gia lại có những quy định khác nhau về vấn đề nhập tịch, nhưng không ít nơi đã liên tiếp sử dụng các cầu thủ được “nhập khẩu” với mục đích thuần tuý là tăng cường sức mạnh đội tuyển của họ.

Trong lịch sử, mọi chuyện khôn xiết đơn giản. Và một điểm chung nữa: những đóng góp của họ (trừ Senna) cho các ĐTQG thường là ít oi so với những gì được kỳ vọng. Về phần các cầu thủ bản địa, họ cũng khó hòa đồng với cầu thủ “ngoại nhập” như những người đồng hương trong ĐTQG.

Cả thảy họ có điểm chung là không có “dây mơ rễ má” gì về dòng máu với đội tuyển họ góp mặt, nhưng vẫn được triệu tập vào ĐTQG bởi đã được nhập tịch. Được cống hiến cho ĐTQG là một vinh diệu, là niềm kiêu hãnh dân tộc, là ý thức màu cờ sắc áo.

Khó khăn là thế, nhưng chẳng thiếu những Liên đoàn Bóng đá vẫn đang ra sức tuyển mộ “hàng ngoại nhập”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét