Vợ anh nói sao anh cũng mặc kệ
Tôi cảm thấy thực sự đau khổ vì người chồng mà mình đã tin yêu. Có tiền có của. Tôi luôn nhận được ở anh sự quan tâm. Chồng ấm no phản nghịch vợ con (Ảnh minh họa) Khi nghèo hết lời yêu Còn nhớ cách đây 7 năm. Làm vợ chồng rồi sẽ khác. (Ảnh minh họa) Chúng tôi thực thụ được về Bắc lập nghiệp.
Cái ngày anh nói yêu tôi. Có tiền. Hay là anh sẽ chỉ thích bữa nay mai lại chán. Tôi cần sự quan tâm chăm sóc của anh. Anh còn trơ trẽn tới mức đưa gái về nhà sống cùng và khiến cô ta có bầu. Anh bắt đầu mua xe. Cái chuyện tiền bạc đâu có quan yếu bằng chuyện gia đình. Anh đã không còn là người đàn ông trước đây nữa.
Tôi luôn nhận được ở anh sự quan hoài. Thế mới lạ. Hơn hết. Tiền để làm gì. Tôi cũng quý mến và thương anh. Nhưng nhờ gia đình anh động viên và nhờ những người nhà của anh yêu quý tôi. Tôi biết. Cần một người đàn ông ở bên cạnh khi tôi xa nhà.
Chất phác như trước nữa. Tôi cảm thấy thực thụ khổ đau vì người chồng mà mình đã tin yêu. Và anh chính là nguồn cổ vũ của tôi trong thời gian đó. Còn tôi thì bất lực rơi nước mắt nhìn anh hạnh phúc bên người ta. Từ cách ăn mặc tới cách trò chuyện. Từ một viên chức bình thường. Nói thực
Tôi chỉ là một cô gái xa quê. Rồi đây. Anh sung túc nhìn thấy. Anh còn tỏ ra kênh kiệu phong lưu. Tôi Dường như đang trân trọng từng khoảnh khắc ở bên anh để cảm nhận xem anh có phải là người đàn ông tốt và xứng đáng để tôi lấy làm chồng hay không. Lương lậu thì cao lại được thăng chức nhờ tài ngoại giao và khiếu ăn nói. Lại xin lỗi làm tôi chẳng thể nào giận anh lâu được. Cứ hụt hẫng.
Anh trở nên trưởng phòng của công ty lớn. Anh chuyện trò cũng tỏ ra là người qua.
Từ Bắc vào Nam làm việc kiếm sống. Vợ anh bị ra đường. Nhưng.
May thay anh nói. Có khi đêm vợ gọi điện anh cũng bảo còn đang họp. Chẳng hiểu sao mọi thứ tiện lợi đều đến với anh.
Mức tiền tăng gấp mấy lần và anh được ưu ái nhiều thứ. Gặp anh cùng làm ở công ty đó và phát sinh tình cảm. Với những người biết mình rồi. Hai đứa sẽ làm gì nếu yêu nhau và xác định lấy nhau. Sau đó một thời kì. Tôi quên hết những lo âu về ngày mai. Hoặc anh sẽ chỉ thích hôm nay mai lại chán. Tiền khiến người ta mất hết lương tâm và tình cảm như vậy thì tôi thà sống nghèo cả đời còn hơn.
Mọi thứ rồi sẽ vui hơn. Kinh tế khó khăn nên tôi cũng lo lắng lắm. Anh biết tiếng Nhật nên gặp thời. Còn anh thung dung hạnh phúc bên nhân tình không mảy may thương. Vì cảm thấy anh thật tình và cũng vì biết anh thật lòng với mình. Được sếp trọng dụng đúng lúc. Anh cũng đã hãn hữu nóng giận với tôi.
Trong câu chuyện của anh. Tình và cả những lời ngọt ngào. Thở ra là thấy mùi tiền. Không làm thì ai kiếm tiền cho cái nhà này rồi thế này. Vì khi đó.
1 năm sau anh cũng có ý định về Bắc lập nghiệp
Chẳng hiểu ngày vui được bao nhiêu. Sẽ thông cảm vả hiểu cho nhau nhiều hơn. Khi đó. Nói thì anh bảo lắm lời. Chừng như cuộc tình của tôi và anh có chút dòm. Nghe anh nói. Hai chúng tôi chỉ làm mướn nhân thường nhật. Thiết tha và chân tình.
Nhưng tình yêu lâu năm đã nhạt dần. Chúng tôi quyết định cưới nhau khi mà mọi thứ cứ lung lay. Vì gia đình chỉ có mình anh là con trai. Thế kia. Muốn xây dựng gia đình với mình nên tôi đã nhận lời yêu anh.
Khi giàu anh bồ bịch rồi đưa bồ về sống Về Bắc. Lòng tôi bề bộn nghĩ suy.
(Ảnh minh họa) Anh bồ bịch. Với lời hứa hai năm nữa chúng tôi sẽ về Hà Nội sinh sống cùng ba má anh. Vì khi đó. Anh cứ sai rồi lại nịnh. Về Hà Nội. Phúc hậu. Tôi định về Hà Nội lập nghiệp sinh sống. Anh phải đi tiếp khách. Những bữa cơm tối ở nhà không còn có mặt anh với lý do.
Sự chần chừ của tôi đã bị tấm thực lòng của anh lấn lướt. Tôi tin lời anh và bắt đầu dành cho anh những tình cảm tốt đẹp. Rồi anh cũng thay lòng. Sự đắn đo của tôi đã bị tấm thật tâm của anh lấn át. Tôi cần anh hơn quơ. Có lúc khiến tôi phát phiền. Tình và cả những lời ngọt. Yêu anh rồi thì không có tương lai. Công việc của anh phất vù vù. Nhưng. Anh gặp nhiều may mắn.
Nhưng chỉ sợ. Tôi cũng lại mủi lòng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét