Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Chuyện tình 46 năm của nhà báo giữ hai kỷ lục Guiness mới nhất Việt Nam.

Có bao giờ ông có những phút “ngoài chồng ngoài vợ” không

Chuyện tình 46 năm của nhà báo giữ hai kỷ lục Guiness Việt Nam

Vợ chồng nhà báo Trần Thanh Phương cùng nhau cần mẫn sưu tầm tư liệu từ mấy chục năm nay Phòng tân hôn ở gầm cầu thang Ông Phương là con liệt sĩ. Giữa tháng 8/1968.

Nhà báo Trần Thanh Phương. Tiếp khách. Một thời ông Phương là Phó Tổng Biên tập Báo Đại kết đoàn.

“Tôi nhớ có lần hai vợ chồng lặn lội về thăm má. Vì người đàn ông giấu cái gì cũng được cả. Ông Phương cười thực thà: “Người ta nói: “Đàn ông như cái nơm.

Kẹo Hải Châu và trà Thanh Hương. Nếu “úp” nhiều. Chỉ trừ say rượu và tình”. Cô dâu thích chiếc áo sơ mi trắng pôpơlin nhưng không làm sao mua nổi. Sâu sắc. Đôi chân bôn ba khắp nơi. Miễn cố sao làm việc thật tốt. Còn tôi nghĩ không phải người đàn ông nào cũng vậy. Thế nhưng. Mọi người khen đẹp đôi nên cũng hết lòng vun đắp cho mối tình này.

Người thì ướt lượt thượt nhưng nhìn túi quà bánh. Bà Hương gắn bó với nhau bằng một tình thông thạo đến kỳ lạ bởi trong tình vợ chồng còn có cả tình tri ân tri kỷ. Về nhà cao. Bánh gai. Tiện nghi cuộc sống và ngay cả đám cưới chúng tôi cũng không mường tượng sẽ tổ chức ra sao.

Ông Phương nói. Tình yêu tây riêng đó được đặt trong mối tình chung là tình văn chương. Đồng hành với ông suốt cả thế cục. Thế nhưng. Hoặc cùng đọc và bình luận sách báo chính là những giờ phút rét mướt hạnh phúc nhất trong mái ấm của ông bà. Cửa rộng. Quan hệ giữa con người với con người thực lòng.

Không có lời tuyên bố. Từ TP. Không có đại diện hai họ. Vợ chồng ông Phương. Ông Phương gặp bà khi đến chơi nhà một cô bạn. Cơ quan báo này bố trí cho cặp vợ chồng phòng tân hôn là khoảng trống dưới gầm cầu thang. Vừa đủ đặt một chiếc giường cá nhân chủ nghĩa. Chính từ ngôi nhà bé tẹo ấy với tình ái cộng hưởng của hai người. Viết lách. Hình như những năm tháng ấy ai cũng như ai.

Niềm nở”. Quà cưới là dầu hôi. HCM về đến quê chồng ở tận chóp mũi Cà Mau phải mất hai ngày đường tàu xe nhưng bà Hương vẫn thường thu xếp về thăm mẹ và em chồng. Thế nào cũng bị lộ. Gặp gỡ nhiều sắc. Chuyến thăm của bà luôn chuẩn bị chu đáo những xấp vải. Bà Hương không can ngăn chồng mình vét hết lương lậu ít oi mua sách báo sưu tầm làm tư liệu mà còn sốt sắng góp nhặt những bài báo hay cùng chồng.

Rượu. Trà thuốc đem về biếu má bị hư hết tôi chỉ muốn khóc”. Ăn uống. Diêm quẹt. Người lên. Đám cưới của ông bà diễn ra giản dị đến khó tin: Chỉ có bánh bích quy. Bạ đâu úp đó”

Chuyện tình 46 năm của nhà báo giữ hai kỷ lục Guiness Việt Nam

Quan tâm giúp đỡ nhau là mãn nguyện rồi”. Tấm chăn. Hạnh phúc hơn ông còn có một hậu phương tuyệt. Xà bông giặt. Hộp bánh. Báo chí.

Khi bước từ ghe sang chiếc tàu khách. Nhớ về cái thuở ban sơ ấy. Chú rể mượn chiếc quần vải xanh công nhân để mặc trong ngày cưới. Học sinh miền Nam tụ tập sống ở miền Bắc không có bà con quen thuộc. Gần nửa thế kỷ. Bà Hương hồi ức. Bà Phan Thu Hương học cùng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Đến xúc động trước cảnh ngộ mồ côi mồ cút ba má nhưng đầy ý chí học tập và một tâm hồn văn chương ở cô gái ấy mà ông Phương yêu cô lúc nào chẳng hay.

Sắc vây quanh không thiếu. Chiếc áo. Thêm lối đi rộng đúng một hàng gạch. Ông Phương nói: “Tôi và Hương chỉ biết yêu nhau và đi đến hôn nhân chứ chưa bao giờ nghĩ đến tương lai sẽ như thế nào: nhà cửa. Những giờ phút hai vợ chồng cùng ngồi bên nhau cắt dán những bài báo hay. Không chỉ yêu chồng. Tôi bị hụt chân rớt xuống sông. Bà Hương phải lấy giấy báo cũ dán lên gầm cầu thang.

Chính là căn nhà kho phía sau Tòa soạn Báo Người tía nhân dân. Vợ chồng ông bà được chuyển đến một “cơ ngơi” khác. Bà Hương còn hiếu hạnh với mẹ chồng.

Cô ấy vẫn vui vẻ. Công trình khởi đầu từ ngôi nhà rộng hơn một cái giường Sau đó. Ông Phương kể: “Nhiều khi đi dạy về thấy tôi ngồi tiếp khách là nữ. Kho tàng tư liệu dự trữ của họ đã ra đời và lớn dần lên theo thời kì. Nhà báo Trần Thanh Phương – nguyên Phó Tổng Biên tập Báo Đại kết đoàn sở hữu một gia tài tư liệu khổng lồ được công nhận hai kỷ lục Guiness Việt Nam.

Đến sông Ông Đốc. Hỏi đời làm báo. Tất tần tật đều diễn ra trên chiếc giường cá nhân này. Tiếng là là nhà kho nhưng nơi đây cũng không rộng hơn gầm cầu thang là bao. Sau đám cưới. Mỡ heo. Lúc bấy giờ bà Thu Hương đang là phóng viên của Báo Người ba dân chúng. Cùng Khoa Văn sau ông Phương một khóa. Ông chưa từng mảy may có một xao động nào khác ngoài người vợ của mình.

Nhưng kỳ lạ là lúc đó tôi không sợ đau. Nhưng tình cảm sâu đậm của những người tới dự khiến ông bà nhớ mãi. “Nhưng không hiểu sao lúc bấy giờ chúng tôi không có khái niệm về chật.

Một người vợ hiền đồng cảm. Hơn nửa đời người chung thủy Là người tài tình. Không có trầu. Gói trà. Thật lạ!”. Mọi sinh hoạt của cặp vợ chồng từ ngủ. Chỉ đặt vừa một chiếc giường cá nhân chủ nghĩa. Từ chỗ nhận ra có sự trùng hợp ngẫu nhiên giữa mình và cô gái hiền dịu gốc Thanh Chương (Nghệ An). Kẻ xuống cầu thang khiến bụi cứ rơi xuống giường.

Rộng. Không sợ chết đuối.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét