Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Thú ăn uống hoang toàng và quái đản của hoàng đế.

000 dặm đường

Thú ăn uống hoang phí và quái đản của hoàng đế

Mỗi bữa ăn của vua có đến 108 món sơn hào hải vị, hoàng hậu 96 món, hoàng phi 64 món.

Trong đó, chi phục vụ riêng vua là 13. Triều đình triệu tập thảy đầu bếp hữu danh vào cung nhằm nghiên cứu, phục vụ ẩm thực cho vua và những người kề cận.

Trong ối sơn hào còn có món tượng tinh (tinh lực của voi). Đế đô Bắc Kinh cách Giang Nam khoảng 3.

000 lạng vàng một năm. Khổng noãn là món ăn được làm từ trứng của loài công chỉ làm tổ trên vách núi chênh vênh.

Sử sách lưu truyền, thời Càn Long, để lo cho bữa ăn hoàng cung, số đầu bếp có khi lên tới 4. Đó là loại quả rất ngon, có khả năng hồi xuân rất mạnh, tác dụng cương tinh vô địch. Ông ta cho đổ rượu ngon đầy hồ, xung quanh hồ treo đầy thịt. Người ta phải nuôi chúng bằng sâm quý, và đến đời thứ 3, người ta mới dùng làm món ăn. Loại quả này mỗi năm chỉ ra trái một lần, to như quả đào.

100 người. Để thực hiện được việc này, người ta dùng đến những con ngựa to, khỏe và tiêu tốn hàng ngàn lạng vàng chỉ để thiết lập lịch trình làm sao cho trái lệ chi về tới cung nhanh nhất mà bị không héo.

Cầu kỳ nhất là món sâm thử, là chuột bao tử. Từ Hy Thái Hậu Sử sách còn chép về bữa tiệc của Từ Hy Thái Hậu đón Tết Nguyên đán năm Giáp Tý (1874) chiêu đãi phái đoàn sứ giả các nước phương Tây.

Tổn phí cho hoàng hậu mỗi tháng khoảng 350 lạng bạc, quý phi là 160 lạng và hoàng thái tử là 154 lạng bạc. Với 400 quan khách được mời, bà dùng đến 1

Thú ăn uống hoang phí và quái đản của hoàng đế

Đông Lâm. Cả con voi nặng vài tấn được nấu cùng với tổ yến, nhân sâm, lê Vân Nam và tinh bột lọc Cát Châu Phấn.

Ông ta cho đào một cái hồ trong cung, đủ rộng để chèo thuyền. Có người được hoàng đế trọng dụng ban thưởng, phong chức tước cao nhưng không ít người phải bỏ mạng vì không làm chấp nhận hoàng đế.

Loài khỉ sống trên núi Thiên Hoa, chuyên ăn trái lê đặc biệt chỉ có ở vùng này sẽ được bắt về, nuôi bằng thức ăn tuyển lựa, trong sáng và được tắm rửa sạch sẽ hàng ngày. Khi nghe tiếng trống lệnh, tuốt tuột người trong cung đều phải cúi xuống hồ uống rượu như trâu uống nước rồi vịn tay lấy thịt ăn.

Thời gian vận chuyển từ Quảng Đông về Trường An giới hạn trong 4 ngày. Từ Hy Thái hậu sẵn sàng bỏ ra vài chục lạng vàng chi trả cho một bữa ăn. Theo truyền thuyết, vua Trụ có một sở thích uống rượu khôn xiết dị dạng. Đời Càn Long thứ 25 (năm 1760), khoản chi cho vua lên tới 22.

Nên, nhiều người vận chuyển phải thiệt mạng vì kiệt sức do không được nghỉ ngơi và không dám ăn uống dọc đường. Ngân sách cho việc ăn uống của hoàng cung là gánh nặng kinh hoàng của nhà nước. Nghề đầu bếp trong cung là nghề đùa với quỷ. Menu gồm 140 món, mỗi ngày ngót 20 món sơn hào hải vị. 000 lạng vàng một năm; nhà Thanh là 30.

Ẩm thực cung đình của các vị vua Trung Quốc là mối quan hoài xung yếu của lễ chế. Tinh dịch voi được các đầu bếp lành nghề đặt trong bụng voi. 750 người phục vụ đại tiệc kéo dào hơn 1 tuần

Thú ăn uống hoang phí và quái đản của hoàng đế

Chỉ cần sơ xuất là có thể mất đầu. 000 lạng; đến đời Quang Tự 29 (1903) con số tăng lên ở mức kinh khủng là 38. Món não hầu (óc khỉ) cũng là món ăn vô cùng cầu kỳ và kinh dị.

Thời Đường, để chiều chuộng Dương Quý Phi, Đường Minh Hoàng ra lệnh tìm bằng được trái lệ chi. Đời Minh đã được ấn định chi trả cho ẩm thực trong cung lên tới 240. Để hầu hạ vua, quan lại ra quy định phải mang bằng được cá về cung trong thời kì chưa đầy 2 ngày chỉ bằng công cụ thô sơ và phải đảm bảo cá còn… thung thăng trong nước.

140 lạng vàng, tương đương với 36 lạng vàng mỗi ngày. Người ta phải huấn luyện bầy khỉ, chỉ để tìm cách lấy được loại trứng này. Các thần dân phải chuẩn bị trước 11 tháng cho bữa tiệc này. Khách ăn chỉ cần dùng một mũi kim vàng, chọc vào bụng voi, tinh lực theo đó chảy vào chén lọc để uống. Nhiều người say xỉn gục chết dưới hồ rượu, trong khi đó Trụ Vương cùng thiếp là Hồ Hỷ My ngồi xem và cười khoái trá.

Quá sợ hãi, khổ sở mà quần chúng từng gọi loài cá đó là “ngư hại”. Khi cho chúng ăn, người ta bôi hương liệu, rồi cho uống một loại dược liệu đặc biệt nhằm hội tụ tuốt luốt tinh túy lên não khỉ. Sử sách từng biên chép: Đầu bếp của Tấn Linh Công bị giết vì món tay gấu chưa chín kỹ; đầu bếp của Tấn Văn Linh suýt mất đầu vì món ăn của vua có dính một sợi tóc.

Nhờ trí sáng ý, lý luận sắc bén mà ông này đã thoát tội. Bà tiêu 24 lạng vàng chỉ để ăn 4 quả trứng chim. Thời nhà Minh, Vũ Xương có một loài cá nức tiếng thơm ngon, được xếp vào danh sách các món hảo hạng bậc nhất của Giang Nam, thành ra nó trở nên món khoái khẩu của vua.

Người ta dùng não khỉ làm món ăn. 839 lạng vàng mỗi năm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét