* Là một nghệ sĩ biểu diễn âm nhạc cổ điển, Trang Trịnh nghĩ gì về những tràng vỗ tay khi chưa hết chương, những tiếng bấm máy ảnh không hãm thanh, những tiếng chuông điện thoại hay tiếng trẻ con khóc vẫn thường gặp trong các buổi trình diễn nhạc cổ điển ở VN? - Vỗ tay là một lời khen tặng, một sự san sớt niềm vui
Điều tôi hướng tới là những người biết yêu và trân trọng những giá trị tinh thần mà âm nhạc cổ điển có thể mang tới cho họ, khiến cuộc sống ý thức của họ phong lưu, phong phú và hạnh phúc hơn.
Ngay cả ngày nay, trong các vở nhạc kịch opera, việc khán giả vỗ tay ngay sau một đoạn aria thành công, giữa lúc dàn nhạc vẫn đang chơi để ngợi khen ca sĩ là một điều hoàn toàn được bằng lòng. Đương nhiên, những sự tôn trọng nghệ sĩ tối thiểu như tắt chuông điện thoại, giữ yên ắng, không đưa trẻ em còn quá nhỏ, hay quấy khóc đến một buổi trình diễn trực tiếp là điều mà các nhà tổ chức cần phải lưu tâm hơn để giúp đỡ khán giả có một nhận thức chính xác về tác hại của chúng.
San sớt với tuổi xanh về lớp học đặc biệt của mình, Trang Trịnh nói: Những người đã đăng ký tham gia khóa học bốn buổi này hồ hết đều là những người trưởng thành bận rộn. HÀ HƯƠNG thực hành Đưa nghệ thuật tiếp cận gần hơn với công chúng Mục đích của chương trình giáo dục nghệ thuật Cuca không nhằm để tăng số lượng người đến với nghệ thuật mà nằm ở việc đưa nghệ thuật tiếp cận gần hơn với công chúng.
Phạm Diệu Hương (người sáng lập CUCA). Thời của Mozart, Beethoven, thậm chí khán giả còn vỗ tay ngay trong bài biểu diễn giả dụ họ cảm thấy ưa.
Chính sự “tỏa sáng” thiên nhiên của những con người đầy cảm hứng mới là cách tốt nhất để tạo ra một lớp khán giả đích thực. Còn rạp hát có số ghế hạn chế như nhà hát lớn cũng có tới 600 chỗ, nghĩa là 600 khán giả. Tuy rằng thời gian và truyền thống đã tạo ra các lệ luật như “không được vỗ tay giữa các chương, chỉ vỗ tay khi hết bài”, nhưng đối với tôi thì việc khán giả vỗ tay giữa các chương là điều không hề sai.
* Hai lớp, mỗi lớp chỉ 30 học viên. Mười tiếng vẫn là quá ngắn để có thể giới thiệu được một cách tổng quát nhất về loại âm nhạc này, thành ra điều tôi chú trọng là sự khai mở trí nhớ tượng, tạo lập một nếp nghe nhạc có định hướng thẩm mỹ. Chương trình mong muốn bổ sung những kiến thức nền móng cơ bản về nghệ thuật để tương trợ việc cảm thụ tác phẩm nghệ thuật. Vì vậy, việc họ dành riêng một khoảng thời kì nhất định hằng tuần dành cho khóa học cảm thụ âm nhạc cổ điển là một minh chứng cho nhu cầu ý thức mạnh mẽ đó.
Đây là một phần trong chương trình giáo dục nghệ thuật CUCA ra đời năm 2012 do nghệ sĩ Phạm Diệu Hương sáng lập. Tôi sẽ thất bại nếu kết quả của khóa học chỉ là những con người hiểu biết hơn về âm nhạc. Nếu họ thật sự cảm thấy thích thú, sẽ không khó khăn để họ san sớt những gì mình biết với đồng nghiệp, gia đình, bạn bè và con cái họ một cách tự nhiên, tâm thành và sáng tạo hơn tôi rất nhiều.
Rất nhiều chương nhạc trong các bản giao hưởng của Haydn được viết với nhóng rằng công chúng sẽ vỗ tay ngay khi nốt nhạc cuối còn đang ngân lên. Mỗi cá nhân có gu thẩm mỹ riêng, yêu thích và biết thưởng thức nghệ thuật sẽ tạo ra một cộng đồng nghệ thuật phong phú và đa dạng. Để có thể tạo nên một lớp khán giả am tường nhạc cổ điển, đây có phải là việc “dã tràng xe cát”? - Tôi không có mục đích tạo ra lớp khán giả tinh thông nhạc cổ điển chỉ với một khóa học này.
Tuy nhiên, tôi tin vào khả năng truyền cảm hứng của các thành viên trong khóa học. * Với bốn buổi học, mỗi buổi kéo dài hơn hai giờ để giới thiệu về hàng trăm năm phát triển của âm nhạc cổ điển, bản thân Trang Trịnh có đặt một đích gì cho khóa học này không? - Chương trình mà tôi đang nỗ lực xây dựng là những san sẻ gần gũi nhưng có hệ thống về âm nhạc cổ điển.
Thực hiện chương trình này, chúng tôi nhìn nhận mỗi người sẽ duy trì việc nghiên cứu, tìm hiểu và tiếp kiến tự trang bị cho mình những tri thức thích hợp với gu thẩm mỹ và nhu cầu tìm hiểu nghệ thuật của mình, để có thể tạo ra được cá tính và sự tự định hướng thẩm mỹ riêng biệt của từng cá nhân chủ nghĩa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét